Để hiểu rõ hơn nguyên nhân gây ra xâm hại tình dục trẻ em và tìm hiểu cách chính phủ làm thế nào để có thể ngăn chặn và nhận diện vụ việc xâm hại tình dục trẻ em trong tương lai, Ủy ban Nhân quyền Quốc gia Đài Loan sau khi được thành lập vào năm 2020 đã tiến hành một chuyên án phỏng vấn và điều tra về các vụ án tấn công tình dục trẻ em trong trường học và các cơ sở bảo trợ, và cuối cùng đã phỏng vấn thành công 63 nạn nhân bị tấn công tình dục và 11 nạn nhân nghiêm trọng khác. Báo cáo điều tra đã chính thức được công bố vào ngày hôm qua (8/1). Theo lời khai của những người được phỏng vấn, gần 50% nạn nhân vào thời điểm tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài, thì đều gặp phải tình trạng cách giải quyết của nhà trường rõ ràng là chưa đủ hiệu quả, thậm chí còn phớt lờ hoặc phủ nhận việc xảy ra vụ việc. Báo cáo điều tra còn đặc biệt đề xuất 9 chính sách lớn, Bộ trưởng Bộ Giáo dục Đài Loan ông Trịnh Anh Diệu cam kết, Bộ sẽ nhanh chóng đọc bản báo cáo và dốc sức tìm ra phương hướng giải quyết. Ông cho rằng, việc xâm hại tình dục trẻ em là không thể dung túng được, việc tạo ra môi trường phát triển thân thiện hơn cho học sinh là trách nhiệm của các nhà giáo dục.
Vào ngày 8/1, Ủy ban Nhân quyền Quốc gia đã chính thức cho công bố báo cáo “Tiếng nói của bạn gieo hạt giống cho sự thay đổi - Chuyên án phỏng vấn và điều tra về các vụ án tấn công tình dục trẻ em trong trường học và các cơ sở bảo trợ”. Bà Trương Cúc Phương - Ủy viên giám sát chỉ ra rằng, xâm hại tình dục trẻ em và trẻ vị thành niên niên là một vấn đề về nhân quyền rất quan trọng, để tránh gây tổn thương thứ cấp cho nạn nhân, cuộc điều tra này đã đặc biệt lựa chọn những nhân viên khảo sát chuyên nghiệp như nhà tư vấn tâm lý, nhà tâm lý học lâm sàng, nhân viên công tác xã hội và giáo viên phụ đạo của trường học. Bà Trương Cúc Phương gửi lời cảm ơn đặc biệt tới 74 người đã sẵn sàng tham gia phỏng vấn, vì qua những lời kể của họ, nhiều người có thể hiểu rằng xâm hại tình dục trẻ em không phải là một trường hợp cá nhân, mà là một vấn đề mang tính toàn diện và có cấu trúc.
Đối tượng chính của khảo sát này là các nạn nhân bị xâm hại tình dục trong khuôn viên trường học trước khi tròn 18 tuổi. Khảo sát cho thấy, xét về thời điểm bị xâm hại, tỷ lệ nạn nhân cao nhất là ở lứa tuổi tiểu học (6 đến 12 tuổi), vượt trên 40%, trong đó có tới 95% thủ phạm là nam giới và gần 60% thủ phạm là giáo viên, huấn luyện viên thể thao hoặc huấn luyện viên câu lạc bộ. Tuy nhiên, có đến gần 50% nạn nhân khi tìm kiếm sự giúp đỡ thì đều bị nhà trường bỏ mặc, hoặc là có thái độ biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ xem như không có, ví dụ như thuyết phục phụ huynh không truy cứu sự việc hoặc đề nghị hai bên tự hòa giải.
Bà Tô Lệ Quỳnh, một thành viên của Ủy ban giám sát chỉ ra rằng, báo cáo này đã đặc biệt đề xuất 9 chính sách lớn. Thứ nhất, chúng ta nên tránh đổ lỗi cho nạn nhân và tạo ra một môi trường hỗ trợ cho nạn nhân. Thứ hai, chúng ta nên thực hiện nội dung của Công ước về Quyền trẻ em (CRC) và duy trì quyền trẻ em được thể hiện ý kiến của bản thân và quyền tự chủ về cơ thể của mình. Thứ ba, tăng cường giáo dục bình đẳng giới và ưu tiên tăng cường độ nhạy bén về các vấn đề liên quan đến giới tính cho các nhà giáo dục. Thứ tư, thiết lập môi trường khuôn viên trường học thân thiện và an toàn cũng như ranh giới đạo đức giữa giáo viên và học sinh. Thứ năm, thiết lập tính độc lập của các cuộc điều tra, tăng cường các cơ chế liên quan để xử lý các vụ việc xâm hại tình dục. Thứ sáu, nâng cao kiến thức và kỹ năng của những người xử lý các vụ việc xâm hại tình dục để tránh gây tổn hại thứ cấp cho nạn nhân. Thứ bảy, cần có cái nhìn nghiêm túc về vấn đề những người xử lý vụ việc xâm hại tình dục trong trường học bị thay đổi quá thường xuyên và tăng cường cơ chế hỗ trợ cho những người lao động có liên quan. Thứ tám, cải thiện cơ chế bảo vệ người tố giác xâm hại tình dục trẻ em. Thứ chín, kéo dài thời hạn tố tụng của các vụ việc xâm hại tình dục.
Bộ trưởng Trịnh Anh Diệu cho rằng, việc phòng chống xâm hại tình dục trẻ em và thanh thiếu niên phụ thuộc vào nỗ lực chung của Bộ Giáo dục, Sở Giáo dục Quốc gia, cơ sở giáo dục các cấp, các khu dân cư và chính quyền các huyện thị. Về việc phối hợp giữa chính quyền trung ương và địa phương, Bộ trưởng Trịnh Anh Diệu bày tỏ, sẽ không cần phải đợi đến khi hội nghị các nhà lãnh đạo Cục Giáo dục toàn quốc được triệu tập thì mới tiến hành thảo luận và xem xét, ông cam kết rằng, Bộ Giáo dục sẽ nhanh chóng xem xét báo cáo của Ủy ban Nhân quyền Quốc gia sớm nhất có thể, đồng thời biến các khuyến nghị trong bản báo cáo thành các chính sách, quy định pháp luật và đào tạo trao quyền cho giáo viên, để tạo ra môi trường thân thiện hơn cho trẻ em phát triển toàn diện.
Đức Mạnh