Gần đây có thông tin cho rằng, cảnh sát huyện Miêu Lật trong lúc làm nhiệm vụ đã vi phạm pháp luật vì thu giữ trái phép điện thoại di động của 3 lao động di trú. Điều này làm dấy lên một câu hỏi, liệu cảnh sát có quyền giam giữ đồ đạc cá nhân của người dân hay không? Bà Chu Phương Quân - Chủ nhiệm Văn phòng Pháp vụ của Quỹ Hỗ trợ Pháp lý chỉ ra rằng, trên thực tế, người lao động di trú thường không biết rằng họ có quyền từ chối thẩm vấn vào ban đêm và thẩm vấn liên tiếp trong nhiều giờ gây ra mệt mỏi. Lao động di trú cũng không biết rằng, họ có thể từ chối việc cho cảnh sát thu giữ đồ đạc cá nhân của họ.
Cũng theo bà Chu Phương Quân cho biết, nếu nghi phạm không bị bắt quả tang, thì theo quy định pháp luật, cảnh sát phải có sự đồng ý của công tố viên thì mới có thể cưỡng chế giam giữ đồ đạc tùy thân của nghi phạm. Tuy nhiên, theo Luật Tố tụng Hình sự của Đài Loan, nếu người dân tự nguyện đồng ý, các nhân viên thực thi pháp luật có thể khám xét và giam giữ đồ đạc cá nhân mà không cần xin lệnh khám xét. Bà Chu Phương Quân đặc biệt nhắc nhở lao động di trú rằng, bất kể là bạn đã ở Đài Loan bao nhiêu năm, tốt nhất vẫn nên yêu cầu các cơ quan thực thi pháp luật thuê phiên dịch viên cho mình, đồng thời hãy cố gắng đọc thật kỹ trước khi điền vào bất kỳ giấy tờ nào, để không vô tình làm ảnh hưởng đến các quyền cơ bản của bản thân.
Bà Chu Phương Quân nhắc nhở người nước ngoài tại Đài Loan rằng, một khi có liên quan đến các vụ án tư pháp, họ phải nhớ rằng họ có quyền từ chối thẩm vấn vào ban đêm và thẩm vấn trong thời gian quá dài dẫn đến mệt mỏi, áp lực. Ví dụ, khi một nghi phạm hình sự bị thẩm vấn trong 4 đến 5 giờ mà không có bất kỳ thời gian nghỉ ngơi nào giữa chừng, người đó thực sự có thể chủ động nói với phía cảnh sát rằng, do cảm thấy mệt mỏi nên cần phải tạm dừng thẩm vấn để được nghỉ ngơi hợp lý. Đối với định nghĩa về ban đêm trong khái niệm “thẩm vấn ban đêm”, theo “Luật tố tụng hình sự” quy định rằng, định nghĩa “ban đêm” là chỉ khoảng thời gian sau khi mặt trời lặn và trước khi mặt trời mọc.
Ngoài ra, bà Chu Phương Quân cũng đặc biệt nhắc nhở những người lao động di trú cần phải biết tầm quan trọng của việc lấy lời khai. Hầu hết mọi người thường có thể diễn đạt ý của mình một cách đầy đủ và chính xác hơn khi sử dụng tiếng mẹ đẻ. Do đó, ngay cả đối với những người nước ngoài đã ở Đài Loan lâu và không gặp vấn đề gì khi giao tiếp bằng tiếng Trung trong cuộc sống hàng ngày, bà Chu Phương Quân cũng kiến nghị nhóm người này không nên quá tự tin và không cần nhất định phải trả lời thẩm vấn bằng tiếng Trung. Khi cảm thấy không hoàn toàn chắc chắn, lao động di trú nhất định phải yêu cầu các cơ quan thực thi pháp luật thuê phiên dịch cho mình để hỗ trợ trong mọi giai đoạn của quá trình tố tụng. Cho dù là ở đồn cảnh sát, viện kiểm sát hay tòa án, mỗi lời khai đều phải nhất quán. Nếu không nhất quán, lời khai cá nhân sẽ mất đi độ tin cậy, điều này sẽ rất bất lợi cho các bên liên quan. Người nước ngoài ở Đài Loan phải ghi nhớ điều này để biết cách bảo vệ quyền lợi của bản thân khi không may có liên quan tới những vụ việc vi phạm pháp luật.
Đức Mạnh